Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008

Đêm trắng

- Vân Anh -

Thác lũ thời gian ồ ạt cuốn chân người
Ta đứng sững - lạc loài như vách đá
Đêm đánh thức mới hay mình sắp ngã...

Quy luật tự nhiên toàn quyền đào thải
Ta sắp xa người ta trách ta thôi.

Ta giận ta như người mẹ giận con
Vẫn chưa muộn điều cần cứu rỗi
Đời dậm chân nếu chỉ câu sám hối
Trái vinh quang đâu rơi rớt lối mòn

Trời bình yên nhưng đêm khắc khoải
Ta nóng lòng đợi đến...ngày mai.


Bài thơ này mình đã đọc cách đây gần 10 năm, bây giờ "thác lũ thời gian vẫn đang ồ ạt cuốn chân người"...nhưng ta đã biết sống chậm để không còn có những "đêm trắng" không bình yên...

1 nhận xét:

convit nói...

Tang bồng hồ thỉ với một vó thơ :-) Cái blog này có họ hàng với blog chị lắm đó, hìhì, chị nhận ra không? (Đố em có thưởng)