Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008

Anh biết không

Anh biết không chiều vàng bông cúc rối
Mùa đã thu, sen ngơ ngác trong hồ
Em đã đợi nơi cuối đường mùa hạ
Chỉ có mình nhợt nhạt với câu thơ

Anh biết không, ngõ dài im khuyết lối
Cả vầng trăng cũng chẳng thể treo mình
Song cửa mảnh gió lùa bao mắt lá
Có thể nào yên lặng những bình minh?

Anh biết không nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá vội
Vắng anh rồi đâu cũng hoá mêng mông

Thu Thủy

1 nhận xét:

linhtinhlangtang nói...

Những lời thơ dịu nhẹ cuốn hút mình, đọc lần đầu đã thấy hay.

Những vần thơ như thế này chỉ có thể làm được trong khoảng khắc của cảm xúc, khó mà lặp lại được...

Từng chữ, từng lời thơ được viết bằng những lời đẹp đẽ nhất, hoàn thiện nhất. Những lời trách cứ cũng thật nhẹ nhàng và sâu sắc, như một lời nói chân tình sâu lắng.

Mình thích nhất hai câu đầu
" Anh biết không chiều vàng bông cúc rối/ Mù đang thu, sen ngơ ngác trong hồ..." và câu cuối "vắng anh rồi đâu cũng hóa mênh mông..."

Mình đọc lại mấy lần vẫn thấy hay và ý nghĩa