- Song May -
Tôi đã đến và rồi mùa thu đi
Để trong tôi chẳng còn cả mùa đông buốt giá.
Chợt nghe mình rất lạ
Đứng trơ vơ giữa một cõi không đời…
Chiều trở mình
Ngày rớt
Đêm chưa rơi
Tôi đi tìm cơn gió của mùa đông năm ấy
Ngẩn ngơ gặp một giọt nắng hạ
ươm vàng cả cơn mơ…
Bơ vơ đi tìm ngày xưa
Ngày tôi đến để mùa thu ngoảnh mặt
Chợt hôm nay hóa thành một điều gì rất thật
Níu tôi về từ hai phía lãng quên…
Tôi đi tìm một nữa của mình chưa ai đặt tên
Tôi được sinh ra – nhưng vẫn còn một nữa xác thân phải tự sinh thành lấy.
Lật ngửa đôi bàn tay
Một chữ ai mãi im lìm úp mặt…
Hình như người ta không khóc bằng nước mắt
Người ta khóc bằng nụ cười của kẻ không phải là “tôi”.
Chỉ là những dòng thơ của cảm xúc, một nỗi cô đơn thoáng qua trong cuộc sống, chợt thấy mình đơn độc biết bao nhiêu...chợt thấy mình không phải là mình, hoang mang và chơi vơi...nhiều khi mình cũng như thế...
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét