Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008

Khi chỉ một mình

Em ngỡ ngàng...tất cả đã đi qua
Ngày sang ngang bóng chiều tan mất hút
Chặc lưỡi, lắc đầu, gượng cười xa xót
Chỉ tim mình trút cạn xuống cơn đau

Điều ước cho mình đụng chạm đến ngày sau
Lối em đi vương đầy mưa tháng sáu
Anh đâu biết trong chiều mưa giăng ấy
Em nhặt bong bóng về mơ giấc thương yêu

Không thể nào nhầm lẫn nữa đâu
Nếu gặp lại em tin mình thành thật
Vụng dại một thời yêu thương còn mất
Dư vị ngọt ngào in dấu vành môi

Ước mi rồi mới thấm thía trò chơi
Chẳng còn chỗ cho mình hoang phí mãi
Khi xa anh em quay đầu nhìn lại,
Lối ai vương đầy khoảng vắng cứa trời đêm.
(Trần Hoàng Thiên Kim)

1 nhận xét:

linhtinhlangtang nói...

Những bài thơ tâm trạng buồn vẫn là cái gou của mình. Và đây là một bài thơ như thế. Mặc dù sưu tầm đã lâu nhưng cẫn cả thấy đọc lại vẫn như tâm trang của mình mỗi lúc buồn buồn.

Trần Hoàng Thiên Kim cũng là một trong những giọng thơ mà mình thích đọc, chững chạc và tâm trạng!