- Đinh Thị Thu Vân -
Ðừng dối em, anh có một trái tim biết khóc
Một trái tim khao khát vỗ về
Trái tim non trái tim mềm quá thể
Trước em mà, sao nỡ giấu che đi?
Anh dối em, em nhầm lẫn thì sao
Ai chia sẻ khoảng đời riêng gió bão
Anh yêu dấu, khép làm chi cánh cửa
Ngõ đời anh, em đứng đợi lâu rồi
Ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi
Em đứng đợi bao mùa, không dám nhặt
Lá xanh cho người, về với em lá úa
Lá bây giờ lá của em chưa?
Của em chưa nỗi buồn sâu đáy mắt
Câu thơ bay trong giấc ngủ chập chờn
Của em chưa ngọt ngào anh đánh mất
Những trưa chiều hoang lạnh lắm cô đơn?
Anh của em chưa - câu hỏi đắng tâm hồn
Em đơn chiếc vỗ về em mấy bận
Ôi hạnh phúc dẫu phía nào xa thẳm
Cuối con đường tìm kiếm, vẫn còn anh!
Cuối con đường đơn chiếc, em tin
Anh sẽ đợi chờ em, sâu đáy mắt
Anh sẽ đợi chờ em, trái tim non biết khóc
Xao xác lá vàng em nhặt giữ riêng em.
Có khi những niềm tin, sự hy vọng là điều duy nhất để người ta níu giữ và sống vì nó. Đừng để tan hoang những niềm tin ấy, sự thật đôi khi là những điều ngang trái của cuộc đời mà không phải ai ai cũng có thể chấp nhận...Vẫn hy vọng dù biết rằng không thể, dù biết rằng có thể chẳng bao giờ "anh của em" những vẫn tin, vẫn chờ đợi...phụ nữ nhiều khi thật yếu đuối và rộng lượng...
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
TÔI ĐI TÌM
- Song May -
Tôi đã đến và rồi mùa thu đi
Để trong tôi chẳng còn cả mùa đông buốt giá.
Chợt nghe mình rất lạ
Đứng trơ vơ giữa một cõi không đời…
Chiều trở mình
Ngày rớt
Đêm chưa rơi
Tôi đi tìm cơn gió của mùa đông năm ấy
Ngẩn ngơ gặp một giọt nắng hạ
ươm vàng cả cơn mơ…
Bơ vơ đi tìm ngày xưa
Ngày tôi đến để mùa thu ngoảnh mặt
Chợt hôm nay hóa thành một điều gì rất thật
Níu tôi về từ hai phía lãng quên…
Tôi đi tìm một nữa của mình chưa ai đặt tên
Tôi được sinh ra – nhưng vẫn còn một nữa xác thân phải tự sinh thành lấy.
Lật ngửa đôi bàn tay
Một chữ ai mãi im lìm úp mặt…
Hình như người ta không khóc bằng nước mắt
Người ta khóc bằng nụ cười của kẻ không phải là “tôi”.
Chỉ là những dòng thơ của cảm xúc, một nỗi cô đơn thoáng qua trong cuộc sống, chợt thấy mình đơn độc biết bao nhiêu...chợt thấy mình không phải là mình, hoang mang và chơi vơi...nhiều khi mình cũng như thế...
Tôi đã đến và rồi mùa thu đi
Để trong tôi chẳng còn cả mùa đông buốt giá.
Chợt nghe mình rất lạ
Đứng trơ vơ giữa một cõi không đời…
Chiều trở mình
Ngày rớt
Đêm chưa rơi
Tôi đi tìm cơn gió của mùa đông năm ấy
Ngẩn ngơ gặp một giọt nắng hạ
ươm vàng cả cơn mơ…
Bơ vơ đi tìm ngày xưa
Ngày tôi đến để mùa thu ngoảnh mặt
Chợt hôm nay hóa thành một điều gì rất thật
Níu tôi về từ hai phía lãng quên…
Tôi đi tìm một nữa của mình chưa ai đặt tên
Tôi được sinh ra – nhưng vẫn còn một nữa xác thân phải tự sinh thành lấy.
Lật ngửa đôi bàn tay
Một chữ ai mãi im lìm úp mặt…
Hình như người ta không khóc bằng nước mắt
Người ta khóc bằng nụ cười của kẻ không phải là “tôi”.
Chỉ là những dòng thơ của cảm xúc, một nỗi cô đơn thoáng qua trong cuộc sống, chợt thấy mình đơn độc biết bao nhiêu...chợt thấy mình không phải là mình, hoang mang và chơi vơi...nhiều khi mình cũng như thế...
Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008
Lẻn trốn
Bằng nụ hôn mật ngọt
anh chứng tỏ cho em sự hiện hữu của tình yêu
bằng những lạnh lùng bất chợt
anh lại trao cho em dấu hiệu của lụi tàn
em giống như kẻ đã leo lên đỉnh núi chót vót
ngữa mặt lên là chạm bầu trời
cúi xuống là rơi vào đáy vực
Cố giữ sự bình ổn của mình
em nếm lại sự ngọt ngào của chiếc hôn trong tưởng tượng
và quăng đi những giá lạnh trong ánh nhìn
để thấy mình được sống
Chiếc gai hồng đã đâm sâu vào tim em
và mọc cây sầu khổ
những nhánh hạnh phúc trẻ trung đan rối những nụ hoa buồn phiền
em quay quắt không yên
Em giống như chiếc bong bóng anh cầm trong tay
một sợ chỉ mong manh là niềm tin buộc ràng em lại
đôi khi em muốn lẻn trốn ra khỏi cuộc đời anh
tìm cho mình một kết thúc
như chiếc bong bóng kia sẽ bay đi và có thể vỡ toang trên bầu trời
dẫu thế nào cũng là ngơi nghỉ
Khao khát ánh nhìn tiếc nuối từ anh
và mềm đi sau những chiếc hôn dỗ dành
em vẫn quay quắt trong tình yêu đôi khi nồng nàn, đôi khi lạnh nhạt
ôm ấp một hạnh phúc kỳ ảo
một nỗi đau kỳ ảo
không thể nào lẻn khỏi đời anh.
- Phạm Thị Ngoc Liên -
anh chứng tỏ cho em sự hiện hữu của tình yêu
bằng những lạnh lùng bất chợt
anh lại trao cho em dấu hiệu của lụi tàn
em giống như kẻ đã leo lên đỉnh núi chót vót
ngữa mặt lên là chạm bầu trời
cúi xuống là rơi vào đáy vực
Cố giữ sự bình ổn của mình
em nếm lại sự ngọt ngào của chiếc hôn trong tưởng tượng
và quăng đi những giá lạnh trong ánh nhìn
để thấy mình được sống
Chiếc gai hồng đã đâm sâu vào tim em
và mọc cây sầu khổ
những nhánh hạnh phúc trẻ trung đan rối những nụ hoa buồn phiền
em quay quắt không yên
Em giống như chiếc bong bóng anh cầm trong tay
một sợ chỉ mong manh là niềm tin buộc ràng em lại
đôi khi em muốn lẻn trốn ra khỏi cuộc đời anh
tìm cho mình một kết thúc
như chiếc bong bóng kia sẽ bay đi và có thể vỡ toang trên bầu trời
dẫu thế nào cũng là ngơi nghỉ
Khao khát ánh nhìn tiếc nuối từ anh
và mềm đi sau những chiếc hôn dỗ dành
em vẫn quay quắt trong tình yêu đôi khi nồng nàn, đôi khi lạnh nhạt
ôm ấp một hạnh phúc kỳ ảo
một nỗi đau kỳ ảo
không thể nào lẻn khỏi đời anh.
- Phạm Thị Ngoc Liên -
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008
Đêm trắng
- Vân Anh -
Thác lũ thời gian ồ ạt cuốn chân người
Ta đứng sững - lạc loài như vách đá
Đêm đánh thức mới hay mình sắp ngã...
Quy luật tự nhiên toàn quyền đào thải
Ta sắp xa người ta trách ta thôi.
Ta giận ta như người mẹ giận con
Vẫn chưa muộn điều cần cứu rỗi
Đời dậm chân nếu chỉ câu sám hối
Trái vinh quang đâu rơi rớt lối mòn
Trời bình yên nhưng đêm khắc khoải
Ta nóng lòng đợi đến...ngày mai.
Bài thơ này mình đã đọc cách đây gần 10 năm, bây giờ "thác lũ thời gian vẫn đang ồ ạt cuốn chân người"...nhưng ta đã biết sống chậm để không còn có những "đêm trắng" không bình yên...
Thác lũ thời gian ồ ạt cuốn chân người
Ta đứng sững - lạc loài như vách đá
Đêm đánh thức mới hay mình sắp ngã...
Quy luật tự nhiên toàn quyền đào thải
Ta sắp xa người ta trách ta thôi.
Ta giận ta như người mẹ giận con
Vẫn chưa muộn điều cần cứu rỗi
Đời dậm chân nếu chỉ câu sám hối
Trái vinh quang đâu rơi rớt lối mòn
Trời bình yên nhưng đêm khắc khoải
Ta nóng lòng đợi đến...ngày mai.
Bài thơ này mình đã đọc cách đây gần 10 năm, bây giờ "thác lũ thời gian vẫn đang ồ ạt cuốn chân người"...nhưng ta đã biết sống chậm để không còn có những "đêm trắng" không bình yên...
SAU LƯNG
Có bao giờ anh nhìn lại phía sau lưng
Thấy đường hun hút gió
Chớt nhận ra mình vô cùng bé nhỏ
Giữa biển người...!
Em chỉ là hạt cát biết cười
Trong sa mạc tình anh - khát nước
Nên không bao giờ em có được
Một giọt mưa tình - rơi xuống - mát đời nhau.
Có bao giờ anh nhìn lại phía sau
Đếm chân mình trên đất
Và tự hỏi rằng: sao đời tất bật...?
Quẩn quanh...
Hãy một lần nhìn lại phía sau anh
Và nhìn thật sâu trong đêm tối
Gió bao giờ cũng thổi
Dẫu muộn màng...
(Nguyễn Thị Ánh Nguyệt)
"...Gió bao giờ cũng thổi,
dẫu muộn màng..."
Không phải ai cũng biết điều đó, và cũng không phải cũng có thể đợi chờ được điều đó...
Đôi khi người ta cứ mãi nhìn về phía trước để kiếm tìm mà nhiều khi không biết tìm cái gì, cũng không biết rằng đằng sau có những gì?! Hãy nhìn lại phía sau...dù chỉ một lần!
Thấy đường hun hút gió
Chớt nhận ra mình vô cùng bé nhỏ
Giữa biển người...!
Em chỉ là hạt cát biết cười
Trong sa mạc tình anh - khát nước
Nên không bao giờ em có được
Một giọt mưa tình - rơi xuống - mát đời nhau.
Có bao giờ anh nhìn lại phía sau
Đếm chân mình trên đất
Và tự hỏi rằng: sao đời tất bật...?
Quẩn quanh...
Hãy một lần nhìn lại phía sau anh
Và nhìn thật sâu trong đêm tối
Gió bao giờ cũng thổi
Dẫu muộn màng...
(Nguyễn Thị Ánh Nguyệt)
"...Gió bao giờ cũng thổi,
dẫu muộn màng..."
Không phải ai cũng biết điều đó, và cũng không phải cũng có thể đợi chờ được điều đó...
Đôi khi người ta cứ mãi nhìn về phía trước để kiếm tìm mà nhiều khi không biết tìm cái gì, cũng không biết rằng đằng sau có những gì?! Hãy nhìn lại phía sau...dù chỉ một lần!
KHI ANH NHÌN EM
- thơ LÊ THANH MY -
Đôi mắt ấy dịu dàng hơn cả mùa thu
Em muốn thả hồn mình trên sắc vàng của lá
Có điều gì rất lạ
Mà xao xuyến không tan
Khi anh nhìn em
Bao nhiêu ước mơ chắp cánh nhẹ nhàng
Em như người đang ngủ say
Trong ngôi nhà tình ái
Thoáng chốc cũng sẽ là mãi mãi
Anh cứ để yên đấy
Em tin cái điều em vừa nhìn thấy
Là sự vĩnh hằng.
Đôi mắt ấy dịu dàng hơn cả mùa thu
Em muốn thả hồn mình trên sắc vàng của lá
Có điều gì rất lạ
Mà xao xuyến không tan
Khi anh nhìn em
Bao nhiêu ước mơ chắp cánh nhẹ nhàng
Em như người đang ngủ say
Trong ngôi nhà tình ái
Thoáng chốc cũng sẽ là mãi mãi
Anh cứ để yên đấy
Em tin cái điều em vừa nhìn thấy
Là sự vĩnh hằng.
Khi chỉ một mình
Em ngỡ ngàng...tất cả đã đi qua
Ngày sang ngang bóng chiều tan mất hút
Chặc lưỡi, lắc đầu, gượng cười xa xót
Chỉ tim mình trút cạn xuống cơn đau
Điều ước cho mình đụng chạm đến ngày sau
Lối em đi vương đầy mưa tháng sáu
Anh đâu biết trong chiều mưa giăng ấy
Em nhặt bong bóng về mơ giấc thương yêu
Không thể nào nhầm lẫn nữa đâu
Nếu gặp lại em tin mình thành thật
Vụng dại một thời yêu thương còn mất
Dư vị ngọt ngào in dấu vành môi
Ước mi rồi mới thấm thía trò chơi
Chẳng còn chỗ cho mình hoang phí mãi
Khi xa anh em quay đầu nhìn lại,
Lối ai vương đầy khoảng vắng cứa trời đêm.
(Trần Hoàng Thiên Kim)
Ngày sang ngang bóng chiều tan mất hút
Chặc lưỡi, lắc đầu, gượng cười xa xót
Chỉ tim mình trút cạn xuống cơn đau
Điều ước cho mình đụng chạm đến ngày sau
Lối em đi vương đầy mưa tháng sáu
Anh đâu biết trong chiều mưa giăng ấy
Em nhặt bong bóng về mơ giấc thương yêu
Không thể nào nhầm lẫn nữa đâu
Nếu gặp lại em tin mình thành thật
Vụng dại một thời yêu thương còn mất
Dư vị ngọt ngào in dấu vành môi
Ước mi rồi mới thấm thía trò chơi
Chẳng còn chỗ cho mình hoang phí mãi
Khi xa anh em quay đầu nhìn lại,
Lối ai vương đầy khoảng vắng cứa trời đêm.
(Trần Hoàng Thiên Kim)
Anh biết không
Anh biết không chiều vàng bông cúc rối
Mùa đã thu, sen ngơ ngác trong hồ
Em đã đợi nơi cuối đường mùa hạ
Chỉ có mình nhợt nhạt với câu thơ
Anh biết không, ngõ dài im khuyết lối
Cả vầng trăng cũng chẳng thể treo mình
Song cửa mảnh gió lùa bao mắt lá
Có thể nào yên lặng những bình minh?
Anh biết không nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá vội
Vắng anh rồi đâu cũng hoá mêng mông
Thu Thủy
Mùa đã thu, sen ngơ ngác trong hồ
Em đã đợi nơi cuối đường mùa hạ
Chỉ có mình nhợt nhạt với câu thơ
Anh biết không, ngõ dài im khuyết lối
Cả vầng trăng cũng chẳng thể treo mình
Song cửa mảnh gió lùa bao mắt lá
Có thể nào yên lặng những bình minh?
Anh biết không nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá vội
Vắng anh rồi đâu cũng hoá mêng mông
Thu Thủy
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)