Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

Là mình!

Khi tôi viết nỗi cô đơn trên cát
Sóng chiều nay sẽ xóa nhòa mất dấu đi...
Nhưng nỗi cô đơn vẫn còn đó
Tên những bước chân này...

Khi tôi viết nỗi cô đơn trên đá
Ngày mai mưa sẽ xóa nhòa tất cả...
Thời gian...
Nhưng nỗi cô đơn vẫn còn đó
Trong những đêm say...

Khi tôi viết vào không gian,
Bằng một khoảng lặng
Bằng một buổi chiều lang thang nơi sương mù như khói,
Nỗi cô đơn tan đi...
Nhịp thở hiền hòa,
làn sương lạnh,
những mái nhà rêu phong...
Xa xa là rừng thông,
xa xa là đồi trà...
Ta bắt gặp chính ta,
Trong một khoảng lặng - bình yên!
-VHH-

Không có nhận xét nào: