Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

Là mình!

Khi tôi viết nỗi cô đơn trên cát
Sóng chiều nay sẽ xóa nhòa mất dấu đi...
Nhưng nỗi cô đơn vẫn còn đó
Tên những bước chân này...

Khi tôi viết nỗi cô đơn trên đá
Ngày mai mưa sẽ xóa nhòa tất cả...
Thời gian...
Nhưng nỗi cô đơn vẫn còn đó
Trong những đêm say...

Khi tôi viết vào không gian,
Bằng một khoảng lặng
Bằng một buổi chiều lang thang nơi sương mù như khói,
Nỗi cô đơn tan đi...
Nhịp thở hiền hòa,
làn sương lạnh,
những mái nhà rêu phong...
Xa xa là rừng thông,
xa xa là đồi trà...
Ta bắt gặp chính ta,
Trong một khoảng lặng - bình yên!
-VHH-

Thơ Lê Thanh My

KHI ANH NHÌN EM - thơ LÊ THANH MY
23.02.2008 08:24
Đôi mắt ấy dịu dàng hơn cả mùa thu
Em muốn thả hồn mình trên sắc vàng của lá
Có điều gì rất lạ
Mà xao xuyến không tan
Khi anh nhìn em
Bao nhiêu ước mơ chắp cánh nhẹ nhàng
Em như người đang ngủ say
Trong ngôi nhà tình ái
Thoáng chốc cũng sẽ là mãi mãi
Anh cứ để yên đấy
Em tin cái điều em vừa nhìn thấy
Là sự vĩnh hằng.

Và:

TRƯỚC DANH NGÔN TÌNH YÊU - thơ LÊ THANH MY
14.03.2009 14:30
(Victor Huygo: "Thời gian không dùng để yêu thương là phung phí")
Mang những năm tháng dịu êm neo vào ký ức. Tưởng mặt trời kia treo ngược đời mình. Ta dấn thân đi tìm tinh tú. Hòn sỏi đời mình lăn trong âm u. Tháng ngày gọi ta. Ta chạy trốn tháng ngày. Có mấy cái mười năm làm ta vấp ngã? Núi chắc muộn phiền gọi ta là đá. Hồn của ta mòn mỏi ở nơi đâu ?
Đêm nói điều chi, ta lại gật đầu. Ta không tiếc chỉ cuộc đời nuối tiếc. Trái tim chỉ một mình ta biết. Lời dịu dàng như gió mát qua sông. Có khi nào người thức trọn đêm đông. Để sờ được trái tim băng giá. Là lúc ta biết người xa lạ. Là lúc ta hối lỗi với riêng mình.
Ta là chim nhưng sợ ánh bình minh. Sợ bóng tàn trăng, sợ mùa xưa cũ. Gọi đêm về nhưng van đêm đừng ngủ. Một nửa ta khao khát một nửa người. Người thích làm mây phiêu bạt rong chơi. Ta yên lặng trước bao điều trái ngược. Ôi! Giá sự phung phí kia xoa dịu được trái tim này.
(Những bài này lấy từ www.vannghesongcuulong.org.vn)