Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009

NHỮNG ĐÊM TRẮNG

Em quất vào tôi những đườn roi
Mang hình chữ i không tròn dấu chấm
Em nỡ phôi pha khi tình chưa đậm
Thư gửi nát trong tay buồn chớt đến ơ hờ

Đêm đầu tiên tôi buồn
Buồn chạy vẫn vơ trong gối chăn mộng mị
Tôi dỗ giấc mình bằng số trăm...số tỉ
Vẫn không sao quên được phút giờ
Chuông giáo đường rớt từng nhịp vu vơ
Chao ôi! Tôi đã qua một đêm thức trắng

Đêm thứ hai vẫn buồn
Nỗi buồn ướp đông gối trên đầu buốt giá
Kỹ niệm thân quen cũng vỡ ra thành xa lạ
Tôi suốt đêm ngồi nhặt cái tan tành
Tự khâu lại cuộc đời mình bằng những cọng tóc mong manh
Em đã cho tôi khi cả hai cùng sa ngã

Đêm thứ ba buồn sao
Nỗi buồn không em vắng ngắt đường về mỗi tối
Một thoáng từ tâm - một lần thầm gọi
Tên em trong cõi mơ hồ

Đêm hao gầy nhớ lại thuở ngây ngô
Lúng túng để môi nhau chạm vào nỗi nhớ
Để tay nhau chạm vào duyên nợ
Nên bây giờ tiếc nhớ suốt đêm thâu.
SG 1998
- Trần Miên Tích -

Không có nhận xét nào: