Những lần đầu tiên yêu thương trọn vẹn
những khóc cười theo bản năng của con người sinh ra để hướng thiện
những ngón tay chạm vào đâu cũng có thể tha thứ được
những cái lắc đầu khi không cần thấy phải hối tiếc
những ngày chờ đợi một mong nhớ đến điên người mà không cần biết
mình đang sống vì ai?
*
Và chúng ta đã mất đi...
những buổi sáng nhiều nắng cùng mây trời
cứ mắc nghẹn lo toan trên bàn ăn bày sẵn
mang theo mình mỗi ngày một chiếc khăn mà chẳng thể nào lau hết những hoài nghi chạm mặt
sợ cả cái cách bản thân đứng nhìn trong bất lực
không thể đưa tay ra mà không cần điều kiện
ta đang sống vì ai?
*
Tình yêu đó đến một lần rồi mãi mãi không bao giờ đổi thay
như giọt nước cuối cùng đã hóa thạch
như con đóm đóm cuối cùng đã biết cười khi chết đi cho ánh sáng lịm tắt
như trăm ngàn điều đắng cay cũng không đánh chìm nổi ước mơ hạnh phúc
nhưng mà nào đâu biết...
trái tim đã đập nhịp nghi ngờ?
*
Bầu trời bắt đầu ngày tháng ấy với những cơn mưa
để cho người biết dành riêng trong lòng một chổ trú
để chúng ta bàng hoàng nhìn thấy hoàng hôn khi bình minh ngoài kia vừa mới tỉnh ngủ
muốn ngăn lại những tiếng thở dài nhưng tiếng thở đã dài hơn dòng sông mùa lũ
chúng ta như bông hoa chỉ muốn sống một cuộc đời bất tử…
từ lúc mới gặp nhau?
*
Những gì phải kiếm tìm dạy cho ta cách làm quen với nỗi đau
tìm thấy – khóc, không tìm thấy- cũng khóc
khi ở bên cạnh nhau hóa ra là khi đáng sợ nhất
chúng ta quen với ánh sáng và rồi bất thần chỉ còn biết câm lặng
không dám hỏi lúc bóng tối trở về trong ngàn lần chớp mắt
người đang sống vì ai?
*
Lúc trái tim đập nhịp nghi ngờ mới biết rằng chúng ta không có quyền gì với vận may
điềm báo trước chỉ là cách nói khác về số phận
người bước đi với đôi bàn tay giấu tận sâu vào trong ngực
ta mỉm cười và người thì khóc
ta nói chạy đi mà người thì bước chậm
còn có thể níu giữ được gì?
*
Và chúng ta đã thật sự mất hết chẳng còn chi
những hồn nhiên đáng cho hơn là nhận
một tình yêu đáng được giữ gìn nhưng lại vuột mất…
*
Từ đó chúng ta ngàn lần không còn tin vào định mệnh!
4/1/09.
Nguyễn Phong Việt
Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009
NẾU ANH KHÔNG ĐẾN
Em không có gì đo đạc nỗi cô đơn
Không nghe tiếng thở của linh hồn, và niềm thương nhớ
Một buổi chiều không tiếng động
Một buổi chiều êm
Nếu anh không đến
Em, đã bị xóa đi trong sự nhàn rỗi và nỗi thờ ơ,
Ngồi bên cửa cuối gian phòng này
Không biết trời đã bao giờ có mưa, hay là nắng
Ngàn buổi chiều êm
Nếu anh không đến
Em nhẹ như hương và mềm như khói
Thời gian êm ái đã xóa nhòa tất cả những ngày xanh
Ngàn buổi chiều êm tràn dâng thành biển cả
Không còn cõi bờ, không còn anh
Nếu anh không đến
Đêm yên lành duỗi những ngón tay mềm ve vuốt ngực môi em
Bàn tay chìm vào da thịt, chợt mất rồi biên giới
Có ai chăng thổi hư vô vào chân tóc
Đưa em vào chốn này, hạnh phúc của thinh không
Không còn buổi chiều nào
Không còn nơi đâu
Không còn em
đoàn minh phượng
Không nghe tiếng thở của linh hồn, và niềm thương nhớ
Một buổi chiều không tiếng động
Một buổi chiều êm
Nếu anh không đến
Em, đã bị xóa đi trong sự nhàn rỗi và nỗi thờ ơ,
Ngồi bên cửa cuối gian phòng này
Không biết trời đã bao giờ có mưa, hay là nắng
Ngàn buổi chiều êm
Nếu anh không đến
Em nhẹ như hương và mềm như khói
Thời gian êm ái đã xóa nhòa tất cả những ngày xanh
Ngàn buổi chiều êm tràn dâng thành biển cả
Không còn cõi bờ, không còn anh
Nếu anh không đến
Đêm yên lành duỗi những ngón tay mềm ve vuốt ngực môi em
Bàn tay chìm vào da thịt, chợt mất rồi biên giới
Có ai chăng thổi hư vô vào chân tóc
Đưa em vào chốn này, hạnh phúc của thinh không
Không còn buổi chiều nào
Không còn nơi đâu
Không còn em
đoàn minh phượng
Với Mẹ
mẹ đừng trách con ham chơi
rong ruổi lang thang tâm hồn không định hướng
tháng năm cằn cỗi tuổi thơ
nên trái tim con giàu tưởng tượng
mẹ đừng trách con vẫn vơ
con dẫu biết cuộc đời cần thực tế
nhưng đánh đổi ước mơ là điều con không thể
hạnh phúc của riêng mình con chỉ có trong mơ
mẹ đừng trách con dại khờ
có ai khôn ngoan mà không một lần vấp ngã
con dẫu dại cũng biết rằng mình dại
mà suốt đời cũng chẳng thể khôn hơn!
mẹ đừng trách con dễ rơi nước mắt giận hờn
hãy để con khóc như cuộc đời này đáng khóc
bởi nụ cười kia chắc gì hạnh phúc
với chính mình con không dối được đâu
mẹ đừng trách con hay nghĩ đến khổ đau
giữa trăm cảnh bể dâu, ai chẳng muốn mưu cầu hạnh phúc
nhưng con dám nhìn vào một điều rất thực
hạnh phúc khổ đau là hai kẻ song hành
mẹ đừng trách con không khôn lanh
dối trá, điêu ngoa con có thể học mà không cần suy nghĩ
toan tính nhỏ nhen con cũng có thể nhẫn tâm ích kỷ
nhưng để làm người con phải trăn trở mỗi ngày qua
mẹ đừng trách con nếu mai con đi xa
con đã chọn riêng con đường dẫu là gian khổ nhất
giữa cuộc phù sinh con không muốn mình đánh mất
tự do của chính mình trong sự bình yên
mẹ ơi nếu có ai bảo con điên
con sung sướng vì con là người tỉnh nhất
không quan trọng đâu vì con biết thế nào là sự thật
chỉ mong một lần mẹ hiểu đứa con ngông!
- Võ Thị Thu Cúc -
rong ruổi lang thang tâm hồn không định hướng
tháng năm cằn cỗi tuổi thơ
nên trái tim con giàu tưởng tượng
mẹ đừng trách con vẫn vơ
con dẫu biết cuộc đời cần thực tế
nhưng đánh đổi ước mơ là điều con không thể
hạnh phúc của riêng mình con chỉ có trong mơ
mẹ đừng trách con dại khờ
có ai khôn ngoan mà không một lần vấp ngã
con dẫu dại cũng biết rằng mình dại
mà suốt đời cũng chẳng thể khôn hơn!
mẹ đừng trách con dễ rơi nước mắt giận hờn
hãy để con khóc như cuộc đời này đáng khóc
bởi nụ cười kia chắc gì hạnh phúc
với chính mình con không dối được đâu
mẹ đừng trách con hay nghĩ đến khổ đau
giữa trăm cảnh bể dâu, ai chẳng muốn mưu cầu hạnh phúc
nhưng con dám nhìn vào một điều rất thực
hạnh phúc khổ đau là hai kẻ song hành
mẹ đừng trách con không khôn lanh
dối trá, điêu ngoa con có thể học mà không cần suy nghĩ
toan tính nhỏ nhen con cũng có thể nhẫn tâm ích kỷ
nhưng để làm người con phải trăn trở mỗi ngày qua
mẹ đừng trách con nếu mai con đi xa
con đã chọn riêng con đường dẫu là gian khổ nhất
giữa cuộc phù sinh con không muốn mình đánh mất
tự do của chính mình trong sự bình yên
mẹ ơi nếu có ai bảo con điên
con sung sướng vì con là người tỉnh nhất
không quan trọng đâu vì con biết thế nào là sự thật
chỉ mong một lần mẹ hiểu đứa con ngông!
- Võ Thị Thu Cúc -
NHỮNG ĐÊM TRẮNG
Em quất vào tôi những đườn roi
Mang hình chữ i không tròn dấu chấm
Em nỡ phôi pha khi tình chưa đậm
Thư gửi nát trong tay buồn chớt đến ơ hờ
Đêm đầu tiên tôi buồn
Buồn chạy vẫn vơ trong gối chăn mộng mị
Tôi dỗ giấc mình bằng số trăm...số tỉ
Vẫn không sao quên được phút giờ
Chuông giáo đường rớt từng nhịp vu vơ
Chao ôi! Tôi đã qua một đêm thức trắng
Đêm thứ hai vẫn buồn
Nỗi buồn ướp đông gối trên đầu buốt giá
Kỹ niệm thân quen cũng vỡ ra thành xa lạ
Tôi suốt đêm ngồi nhặt cái tan tành
Tự khâu lại cuộc đời mình bằng những cọng tóc mong manh
Em đã cho tôi khi cả hai cùng sa ngã
Đêm thứ ba buồn sao
Nỗi buồn không em vắng ngắt đường về mỗi tối
Một thoáng từ tâm - một lần thầm gọi
Tên em trong cõi mơ hồ
Đêm hao gầy nhớ lại thuở ngây ngô
Lúng túng để môi nhau chạm vào nỗi nhớ
Để tay nhau chạm vào duyên nợ
Nên bây giờ tiếc nhớ suốt đêm thâu.
SG 1998
- Trần Miên Tích -
Mang hình chữ i không tròn dấu chấm
Em nỡ phôi pha khi tình chưa đậm
Thư gửi nát trong tay buồn chớt đến ơ hờ
Đêm đầu tiên tôi buồn
Buồn chạy vẫn vơ trong gối chăn mộng mị
Tôi dỗ giấc mình bằng số trăm...số tỉ
Vẫn không sao quên được phút giờ
Chuông giáo đường rớt từng nhịp vu vơ
Chao ôi! Tôi đã qua một đêm thức trắng
Đêm thứ hai vẫn buồn
Nỗi buồn ướp đông gối trên đầu buốt giá
Kỹ niệm thân quen cũng vỡ ra thành xa lạ
Tôi suốt đêm ngồi nhặt cái tan tành
Tự khâu lại cuộc đời mình bằng những cọng tóc mong manh
Em đã cho tôi khi cả hai cùng sa ngã
Đêm thứ ba buồn sao
Nỗi buồn không em vắng ngắt đường về mỗi tối
Một thoáng từ tâm - một lần thầm gọi
Tên em trong cõi mơ hồ
Đêm hao gầy nhớ lại thuở ngây ngô
Lúng túng để môi nhau chạm vào nỗi nhớ
Để tay nhau chạm vào duyên nợ
Nên bây giờ tiếc nhớ suốt đêm thâu.
SG 1998
- Trần Miên Tích -
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)