Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2009

Sương khói vỡ

Đừng trách cứ nhau dù một lời rất nhẹ
Có gì đâu mình cũng đã xa rồi
Em lặng ra về nắng tắt phía xa xôi
Anh ở lại một góc trời u ám quá
Thế là hết chiều nay mình xa lạ
Bỗng dưng thành sương khói vỡ trên
Còn lại gì - Một chút thanh tao
Cũng tan vỡ theo hòai cạn kiệt
Yêu là thế bây giờ em mới biết
Nên xanh xao quên cả giấc mơ đầu
Quẳng hết ân tình dưới đáy huyệt sâu
Sám hối với mình bằng lời kinh không -sắc
Gịot nến cầu vồng lung linh trước mặt
Rót những giọt bầm- khô- kết- nhớ - thương - nhau
Gịot trước giọt sau thẫm đẫm màu nhật nguyệt
Cho quanh đây sương khói lạnh ơ hờ
Thôi ta về mỗi đứa một đường mơ
Không hờn dỗi chi
Nên đừng trách nhau một lời dù rất nhẹ
Sương khói rã rời trắng nốt cả đôi tay

- Trần Miên Tích -

Không có nhận xét nào: